Hoa mùa xuân

Hoa mùa xuân

Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014

Thức đêm

Thức lâu mới biết đêm dài. Quả là dài thật.Mà thức đêm hoàn toàn không giống thức ngày.Đêm tối âm u mù mịt, xung quanh tĩnh lặng khiến người ta cảm thấy đêm mênh mông mơ hồ đến khủng khiếp.Người  mất ngủ thường hay đếm một hai ba...cho tới vô tận.Cứ hết đếm rồi lại nghĩ ngợi triền miên cuối cùng không biết mình đã nghĩ gì.Muôn vàn ý tứ lộn sộn chẳng cái nào ăn nhập với cái nào.Đêm vẫn cứ âm u, trôi chậm chạp, đôi lúc thời gian như ngưng đọng để trêu ngươi kẻ muốn trời mau sáng.

Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014

Mèo hoang
























Đấy là những con mèo nhỏ. Mẹ nó sinh nó ra trong một gia đình nào đó.Lúc mới sinh ra nó cũng có nhà cửa, cũng được mẹ nó cho bú mớm chăm bẵm thương yêu chiều chuộng.Mẹ nào mà chẳng thương con.Mẹ nó vuốt ve, liếp láp từ bộ lông đến khôn mặt mỗi sáng thức dạy.Có điều lũ mèo sinh đẻ không có kế hoach.Một năm chúng sinh tới 3 lứa.Mỗi lức từ 2 đến 4, hoặc 5 con.Gia chủ nó nuôi không xuể. Gia chủ nó chán.Người nào có chút lương tâm thì nuôi cho đám mèo con lớn một chút.Khi mèo con đã biết ăn cơm họ mang ra chợ hoạc công viên thả.Thế là những cô chú mèo nhà bỗng trở thành mèo hoang.Họ thả mèo ra chợ hoặc ra công viên, đó là những nơi họ hy vọng mèo có thể tự kiếm sống.Những ngày đầu bị bỏ rơi trông chúng thật tội nghiệp. Chúng sợ hãi túm tụm vào nhau, con nọ tựa mình vào con kia cho bớt sợ. Sáng sớm chưa có gì trong bụng chắc chúng đói lắm.Tôi về nhà kiếm chút cơm chộn với cá cho vào lò vi sóng hâm nóng bỏ vào bịch ny lông mang ra cho chúng ăn.Lũ mèo ngửi thấy mùi cá bừng tỉnh chúng nhào tời giành nhau ăn tới tấp.Nhìn chúng ăn sao mà thương thế.Những sinh linh bé nhỏ bơ vơ giữa nơi công cộng.

Có những con thật đẹp, dễ thương lắm.Có con được người ta lượm về nuôi.Đó là những con may mắn.Có thể chúng sẽ được yêu thương hết mục trong một gia đình giàu sang.Cũng giống như một số trẻ em bị bỏ rơi may mắn được nhà giàu nào đó đem về nuôi nấng thành cậu ấm cô chiêu cũng nên.Đám mèo bị bỏ rơi này cũng vậy.Mong có ai đó cần họ lượm về nuôi cho chúng được yên ấm khi chúng có một gia đình tử tế.Hôm qua có tới 4 con mèo giống nhau đẹp mượt mà bị thả ra công viên.Ai đó đã rước một con về nhà, nay còn lại 3 con.Hy vọng mai mốt chúng sẽ được ai đó lượm về, nếu không chúng sẽ thành mèo hoang mãi mãi.Những chú mèo hoang ở công viên hay ở chợ chúng đều biết tự kiếm sống chỉ có điều không sung sướng và hạnh phúc như mèo nhà thôi.Mỗi chú mèo cũng giống như mỗi con người đều có số phận riêng.Ai may mắn thì được sống trong nhung lụa. Ai sui sèo thì lận đận vất vả nhưng vốn bản năng sinh tồn sẽ giúp các chú mèo hoang có thể tự kiếm sống.Ở công viên vẫn luôn tồn tại những chú mèo hoang.



















Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

Ơn nghĩa chuyện đời

Vào buổi sáng đầu tuần cô thư k‎ý đưa cho tổng giám đốc xem một mẩu tin ngắn.: “Ai cứu sống mẹ tôi tôi sẵn sàng hiến cả đời mình cho người đó”.Kèm với mẩu tin trên là tấm hình một cô gái trẻ xinh đẹp cùng số điện thoại của cô ấy.Đọc xong mẩu tin ngắn vị tổng giám đốc trầm ngâm chút suy tư. Cô thư ký hỏi:
-Thưa tổng giám đốc thấy sao?
Vị tổng giám đốc nói với thư k‎ý:
-Cô hãy gọi điện nói cô ấy đến gặp tôi.
Khi cô gái xuất hiện thì nhan sắc của cô còn đẹp hơn trong tấm hình rất nhiều.Cô đang là sinh viên khoa quản trị kinh doanh, có dáng người cao dáo, thon thả, khuôn mặt trái xoan và nước da trắng hồng, đôi mắt to sáng còn vương nhiều nét ngay thơ, buồn bã lo âu.Tổng giám đốc hỏi thăm cô về gia cảnh.Cô gái quả quyết rằng chỉ cần ông cứu sống mẹ cô thì cô sẵn sàng làm bất cứ điều gì ông muốn.Vị tổng giám đốc bèn gọi cô thư ký tới dẫn cô gái đến phòng kế toán chi cho cô 3 trăm triệu đồng nói cô cầm tiền về chữa bệnh cho mẹ.Cô gái mừng rỡ khôn siết. Nhờ có tiền mẹ cô được thay thận mới, mẹ cô đã qua cơn hiểm nghèo.Cô gái quay trở lại công ty gặp vị tổng giám đốc để thực hiện lời cam kết là làm tất cả những gì ông muốn.Cô gái nói:
-Tôi vô cùng cám ơn ông đã cứu sống mẹ tôi.Bây giờ tôi đã là người của ông. Tôi xin hiến tấm thân trong trắng này của tôi cho ông và ngàn lần cám ơn ông.Vị tổng giám đốc mỉm cười nói với cô gái:
 - Cô đừng quỳ lạy như thế hãy đứng lên đi.Tôi giúp cô không phải vì muốn chiếm đoạt cái trinh trắng của cô mà vì thấy hoàn cảnh cô thật đáng thương vì cô là đứa con hiếu thảo.
Cô thư ký cũng vô cùng ngạc nhiên vì câu nói của vị tổng giám đốc.Cô hỏi ông:
 - Thưa ông sao ông lại chi cho cô ta món tiền lớn như vậy mà không đòi một điều kiện gì.Vị tổng giám đốc khẽ trả lời:
 - Đấy cũng là một cách làm quảng cáo cho thương hiệu của mình. Chỉ ngày mai thôi là báo chí sẽ đưa tin này lên báo về một việc làm thiện của một tổng công ty.Khi tin tức đã đăng trên mặt báo thì có vô vàn người đọc họ sẽ biết đến công ty của ông.
Quả là như vậy, sản phẩm của ông bán chạy hơn rất nhiều.Còn về phần cô gái, cô không thể không áy náy khi chưa trả ơn cho ông. Cô thề sẽ làm việc không công suốt đời cho công ty của ông.Ông bảo cô muốn làm việc cho công ty ông cũng được nhưng phải thi tuyển nếu đạt chuẩn thì ông nhận vào làm việc.Cô đã cố gắng rất nhiều rồi được thế chân cô thư ky, còn cô thư ky được cất nhắc lên chức vụ cao hơn.Cô đã nỗ lực hết mình để đền đáp công ơn của ông chủ.Gần gũi trong công việc hàng ngày cô càng thấy yêu mến ông chủ của mình hơn ai hết.
 Làm thư ký luôn kề cận bên ông chủ cô luôn thầm khâm phục đức độ cao thượng của ông, vừa kính nể vừa yêu mến ông.Cô yêu mến ông chủ không chỉ vì lòng biết ơn sâu sắc mà còn vì lòng tôn kính đức độ tốt đẹp của ông.Cô luôn tìm cơ hội gần gũi để thể hiện tình cảm của mình song ông chủ vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định.Duy có một lần ông cùng thư ký phải tiếp đãi những người khách quan trọng của công ty.Ông và cả cô đều uống quá nhiều.Khi tan tiệc cả hai cùng say cùng lơ mơ bồng bềnh như đang đi trong mây.Ông chủ dìu cô bé về phòng của cô. Nhìn cô trong tình trạng nửa mê nửa tỉnh ông thấy cô đẹp và hấp dẫn hơn bao giờ hết.Còn cô thì như có cơ hội tốt để hiến thân mình cho ông chủ.Sự việc tưởng như cái gì đến ắt sẽ phải đến.Ông chủ nhìn cô đầy khao khát thèm muốn, còn cô đang sẵn sàng hiến thân để đền đáp, trả ơn.Chỉ cần ông chủ lấn thêm một tích tắc là họ đã ngã nhào vào nhau, cùng làm những điều họ đang mong muốn.Nhưng chỉ một chớp nhoáng trong đầu ông chủ liền bỏ đi rồi đóng cửa phòng của cô lại. Ông ra về không muốn nhận sự trả ơn theo kiểu của cô bé.Ông biết cô gái xinh đẹp thông minh lanh lợi tài năng không đáng phải trả giá cho lòng hiếu thảo bằng trinh tiết của mình.
Ngày hôm sau ông ra quyết định cho cô gái thôi việc vì ông nghĩ cả hai khó kìm giữ bản thân mình,mọi chuyện có thể sẽ diễn ra ngoài y muốn.Ông tuyển cho mình một thư ký nam, họ làm việc với nhau khá ăn y. Công việc công ty ông tiến triển tốt đẹp nhờ những tin tốt về ông lan tỏa khắp mọi nơi.
Năm năm trôi qua.Một hôm ông nghe con trao mình từ nước ngoài báo sẽ đưa người yêu về ra mắt bố.Ông mừng đón nhận tin vui.Không ngờ con dâu tương lai của ông lại chính là cô gái mà ông từng giúp đỡ, từng là thư ký của ông.Cả cô gái và ông đều không tránh khỏi phút bàng hoàng trong tình huống bất ngờ.Cô gái lại quy dưới chân ông với ngàn lời xin lỗi rằng cô thật không ngờ.Cô đâu dám làm điều bất kính đến như vậy.Thoáng chút bối rối, khi đã trấn tĩnh lại tinh thần, ông bảo cô gái hãy đứng lên đừng quy lạy như thế. Cô không có lỗi gì cả.Ông rất mừng là con trai ông đã có con mắt tinh đời, biết lựa chọn bạn tình.Đó là một cô gái xinh đẹp thông minh trung thực, hiếm có.Cô ấy sẽ là người bạn đời tốt cho con cả trong đời sống gia đình lẫn trong công việc kinh doanh.Ông mừng khi nghĩ lại về một thời đã qua ông đã khó khăn lắm mới vượt qua những giây phút thuộc phần con để giữ đạo làm người. Chính vì vậy mà hôm nay con trai ông mới có được người con gái trinh nguyên xinh đẹp thông thái.


Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

Sáng mưa

Mưa suốt đêm sáng vẫn mưa. Mưa bay mưa bụi, bầu trời âm u ảm đạm.Thích hợp cho những ai muốn ngủ.Còn những người không ngủ được mà đang có những tâm trạng không vui trong lòng thì quả là điều bất lợi.Mưa lất phất gieo vào lòng người chút buồn man mác, chút ưu tư nhớ nhung một kỷ niệm xa vắng. Những ngày tháng cũ xa lơ xa lắc ở đâu đó bỗng hiện về, buồn vui lẫn lộn. Hầu như không có cái gì rõ ràng mạch lạc.Mọi suy nghĩ cứ mênh mang chơi vơi như ở một chân trời xa lạ nào đó.Đôi lúc cứ tự hỏi không biết mình là ai, đang làm gì đang cần gì đây nhỉ.Phải chăng đầu óc mình không được tỉnh táo cho lắm bởi gần đây chịu sự tác động nhiều bởi ngoại cảnh, bở những sáo sào của lối xóm.Hết quán ốc lại quán cơm mọc ra sớm tối, gây ồn ào, dơ bẩn.Cái dơ bẩn của đồ ăn ôi thiu rác thải, cái dơ bẩn của những tiếng ồn ào tục tĩu,tiếng xe cộ rẹt qua rẹt lại,những câu hát nghêu ngao của kẻ say sỉn bên quán nhậu. những câu hát của kẻ say sỉn thường không có vần có điệu, không đúng nhịp đúng tông.Đó là những tiếng la hét cho thỏa lòng những con say, nghe chát chúa chối tai. Biết vậy nhưng không dám đụng vào kẻ say sỉn. Thôi đành làm A quy đóng chặt cửa kính cho đỡ ồn.Biết bao sự ô nhiễm làm vẩn đục bầu không khí xung quanh.Thật sự là bất ổn cho những người lương thiện muốn được bình yên.

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

Món quà của bà tiên






















Thằng bé cháu 7 tuổi đang tuổi thay răng.Cái răng đầu tiên tự nó lúc lắc cho tới khi rời ra.Cái thứ 2 đi bác sĩ.Cái thứ 3 đang lung lay bị đau do lúc ăn cơm va chạm với chiếc muỗng làm nó khó chịu.Bà nó sờ vào cái răng thấy đã lung lay nhiều nhưng chưa thể vặn ra được. Thấy thế bà nó bảo chiều đi bác sĩ nhổ.Nó trả lời ráo hoảnh: - Đi bác sĩ còn đau hơn.Nó cứ loay hoay một lúc với cái răng rồi cũng vặn ra được. Cái răng rụng làm máu chảy đỏ miếng bông gòn.Nó không mảy may tỏ ra sợ hãi, chỉ nhăn mặt ngậm chặt miếng bông bịt vào chỗ trống của chiếc răng vừa gãy.Nó cảm thấy thoải mái hơn khi đã nhổ được cái răng lâu nay cứ làm nó vướng bận.
Nhổ xong cái răng nó rửa sạch bỏ vào trong bịch ni lon định vứt vào đâu đó nhưng rồi nghĩ sao đấy nó lại cất chiếc răng đi.Tối đi ngủ nó để chiếc răng xuống dưới gối vì có người nói với nó là cứ để cái răng xuống dưới gối và ước thế nào bà tiên răng cũng sẽ cho tiền.

Ngủ một đêm thức dạy nó lật đật đi tìm chiếc răng và hy vọng có được món tiền của bà tiên.Sự thật làm nó thất vọng vì trong bọc ni lon vẫn chỉ có chiếc răng của nó không hề có đồng tiền nào.Nó vội thốt lên:-đêm qua cháu ước rồi mà sao bà tiên không cho gì cả.Nhìn dáng vẻ thất vọng của nó bà nó thấy thương và an ủi :- Chắc hôm qua mát trời nên bà tiên ngủ quên mất đấy thôi.Để bà gửi tin nhắn cho bà tiên hôm nay nhất định sẽ có quà.Trưa nay cháu nhớ ngủ ngon thế nào bà ấy cũng gửi tiến cho cháu.Thằng bé chằn chọc một hồi rồi cũng ngủ trưa.Khi nó đã ngủ say, bà nó cho một đồng tiền vào cái bao có cái răng của nó.Khi thức dạy nhìn đồng tiền trong cái bao nó mừng rỡ hớn hở cầm cái bịch ra khoe:- Bà ơi bà tiền cho cháu tiền rồi này.Miềm vui con trẻ ngây thơ rạng rỡ quá. Nó tin là có bà tiên nào đó đã cho nó những điều nó ước muốn.

Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

30-4

Sáng sớm dậy treo cờ chào mừng ngày đại thắng mùa xuân 1975 ngày chấm dứt chiến tranh trên toàn cõi Việt nam.Ngày nghĩ lễ 30-4 và 1-5 nhà nhà dắt nhau đi du lịch trong nước ngoài nước.7 giờ sáng nghe ông anh trai thông báo cả nhà đang trên máy bay đi du lịch Malaisya.Sướng thế.Lại một nhà khác đang trên đường đi Dà lạt.Thật mát mẻ.Nhà mình lúc này đang bận cháu nhỏ lại thiếu vắng Ô sin thành phần rất quan trọng trong gia đình nên chẳng ai đi đâu.Mới 10h sáng trời bỗng đổ mưa rầm rầm.Chẳng hiểu vì lẽ gì hôm nay mưa sớm thế.Phải chăng trời cũng thương những người không được đi chơi phải ở nhà, tù túng bức bối nên đổ cho một trận mưa rào, hạ nhiệt.Một trận mưa rào đem theo sự trong sạch mát mẻ.