Hoa mùa xuân

Hoa mùa xuân

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

Muối mặn cho đời


Các cụ ta thường nói:
Đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi.
Nhân chuyện đầu năm mua muối, gặp anh hàng muối quen thuộc.

 Cách đây 20 năm tôi đến sống ở một con đường lớn.Nhà tôi gần một ngã ba, gần ngã ba là một cái chợ. Ngày ngày có bao nhiêu người bán hàng rong hàng dạo quanh chợ, quanh cửa nhà tôi, nào hàng rau, hàng đồ chơi trẻ em, hàng hoa trái.Duy chỉ có một anh bán muối dạo.Anh là một thanh niên trẻ nhưng lại bị khuyết tật, có lẽ do một cơn sốt bại liệt thời còn thơ nên anh bị teo một bên chân, thân hình bị vẹo sang một bên anh đi cà nhắc nhưng vẫn đạp được chiếc xe 3 bánh.Không rõ anh ở đâu nhưng nghe nói nhà anh cũng ở trong một con hẻm gần chợ.Với chiếc xe 3 bánh ngày ngày anh dạo quanh khu chợ với tiếng rao:- Muối ơ! Muối ơ! Tiếng anh lớn dù ở xa cũng có thể nghe thấy.Có lẽ vì ngày ngày đi dao như thế nên không cần loa, không cần Mích tiếng anh vẫn rõ ràng .Anh không nói thách, người mua không cần trả giá. Ai bằng lòng thì mua không bằng lòng thì đi. Có lẽ vì mọi người cũng đã quen với cách mua bán ấy rồi và quen cả anh nữa nên anh buôn bán cũng được.Chẳng khá giả gì nhưng cũng đủ sống cho anh và gia đình nhỏ của anh.
          Thế rồi một hôm sự thể hoàn toàn khác.Anh không đi bán muối một mình.Bên cạnh anh là một cô gái trẻ, trẻ lắm có lẽ chừng 18, 19 tuổi thôi.Cô khỏe mạnh có thể nói là vạm vỡ.Cô ngồi trên yên xe mặt mày tươi cười rạng rỡ, cô mời chào khách thật đon đả:
-Mua dùm con bịch muối đi bác,Mua dùm em đi chị.Mua đi cho em lấy cái hên của chị.Không mua nhiều mua dùm em bịch nhỏ thôi.Em cám ơn chị nhiều lắm.

Cô mời chào thật khéo léo miềm nở, khách cũng khó lòng tử chối. Trên nét mặt cô lúc nào cũng thể hiện nét tươi rói hạnh phúc tràn trề.Một bà đi qua chêm luôn một câu, nửa đùa, nửa như dèm pha diễu cợt:
- Gái phải hơi giai như thài lài gặp cứt chó.Anh chàng bán muối thế mà tài, kiếm đâu ra con bé tươi roi rói như hoa thế.
Tôi chỉ biết che miệng cười bởi câu nói ấy.Dù sao tôi cũng mừng cho anh.Một con người khuyết tật lại ốm nhom ốm nhách chẳng có vẻ gì một tay đàn ông vậy mà bỗng dưng lại có được một cô vợ bảnh tỏng, phì nhiêu và khá xinh sắn mặn mòi như thế. Chuyện tình ái chỉ có trời mới biết được vì sao họ lại đến được với nhau, yêu nhau, chung sống với nhau.Tôi nghĩ anh ở hiền gặp lành nên trời mới ban cho anh niềm hạnh phúc ấy.
          Trước đây 1 mình anh với cái chân cà nhắc anh đẩy xe muối đi siêu siêu vẹo vẹo ì à ì ạch thật khó nhọc.Gặp những ngày trời nắng nóng, mồ hôi giọt ngắn giọt dài, cực nhọc lắm mà giá muối lúc ấy rẻ bèo.Một gói muối lời lãi có đáng là bao.Với lại ai mà sài muối được nhiều như người ta sài rau sài gạo.Mỗi gia đình ngày vài ba lon gạo, vài mớ rau , vài lạng thịt nửa ký cá là chuyện thường nhưng ai mà sài nổi ngày nửa ký muối được, quá lắm ngày một muỗng cà phê chứ mấy. Vậy thử hỏi một gói muối sài bao lâu mới hết mà mua cho nhiều.Bán được gói muối cũng cơ cực lắm chứ.Vậy mà anh vẫn kiên trì không đổi nghề.Thế rồi anh gặp cô gái ấy.Cô lành lặn, sức vóc tuổi bẻ gẫy sừng trâu của cô đã giúp anh đẩy xe muối đi băng băng trên từng đoạn đường quanh chợ,anh đỡ vất vả chừng nào.Có đôi có cặp chắc anh hạnh phúc lắm.
Nghe nói cô gái quê ở ngoài Trung, nhân một trận bão lớn làm gia đình cô tan cửa nát nhà.Sau cơn bão nhà cô không còn lấy một cọng cỏ chứ đừng nói cơm áo gạo tiền gì.Cô lên thành phố chỉ có mỗi bộ đồ, chưa có ai thê mướn, cô lượn quanh chợ ai thuê gì làm nấy có bữa được người ta mướn bữa không.Thất thường lắm bữa có tiền ăn bữa không.Thấy anh bán muối vất vả đẩy xe khó nhọc cô đẩy giùm, một lần vài lần rồi họ quen nhau và trở thành đôi, cô về ở với anh,có chỗ ăn chỗ ngủ, có việc làm.Cô bé vui như con sáo, nhảy nhót tưng bừng quanh anh chàng bán muối.Lúc nào cô cũng cười, nét mặt thật rạng rỡ.Những lúc vắng  khách cô ngồi trên yên xe đung đưa đôi chân trần mắt nhìn anh bán muối cười lúng liếng thật dễ thương.Cái cười của sự hài lòng ,lẫn sự yêu thương, sen lẫn niềm biết ơn do anh mang lại cho cô vì những gì cô mới có. Đôi uyên ương thật hạnh phúc đầm ấm bên chiếc xe bán muối. Hạnh phúc thật giản dị bình thường hơn bất kỳ niềm hạnh phúc nào.Chả cần lớn lao to tát gì. Họ yêu nhau, có nhau,no đủ nhờ chiếc xe bán muối.
Thành phố ngày càng nhiều người từ 4 phương về nhập cư.Khu phố tôi cũng ngày thêm đông đúc.Cái chợ cũng ngày càng quá tải.Người ta bán hàng tràn lan trên vỉa hè, xuống cả lòng lề đường, vừa mất an toàn vừa mất vệ sinh.Cứ sau buổi chợ là rác chất cao như núi mùi hôi hám dơ bẩn kinh khủng. Không những thế tiếng ồn xe máy, xe xích lô máy mới là vấn nạn của gia đình tôi. Cứ 4 giờ sáng là hàng loạt xích lô máy chở hàng từ các chợ đầu mối về để xuống hàng vào chợ.Tiếng nổ của xích lô máy thì mọi người đều thấu hiểu cả rồi. 4 giờ sáng nó cứ rền lên bành bành bành bành chỉ có điếc mới ngủ nổi.Còn lại là dân trong vùng tỉnh gấc.Thật đáng sợ.Tôi đành bán nhà mặt tiền,rời sang khu phố khác mua căn nhà trong hẻm, con hẻm chỉ đủ cho chiếc xe tải nhỏ ra vô mà hẻm ngắn thôi nên cũng ít khi có xe hơi qua lại.Xóm nghèo người nhập cư ở trọ đông hơn người bản địa.Con hẻm ngắn tủn trông cũ kỹ đã bị băm vằm nát nhừ bởi hết ông điện đến ông nước, ông cáp …cứ mỗi lần đào lên xong họ lấp xuống vá víu thật sơ sài, vì thế con hẻm trở nên ghẻ lở,rồi ổ voi ổ chuột. Phường hô mọi người đóng góp tiền nâng cấp con hẻm bê tông lên hẻm nhựa nhưng dân nghèo quá không có tiền đóng góp,con hẻm không nâng cao thêm được nên cứ mưa to là hẻm ngập, lội bì bà bì bõm cả mấy tiếng sau nước mới rút hết.Mặt tiền có cái khổ của mặt tiền hẻm có cái khổ của hẻm thôi ráng chịu chờ khi nào dân có tiền đóng góp thì có đường nhựa thôi cảnh ngập ngụa dơ dáy.Tôi tự nhủ thôi hãy bằng lòng với những gì đang có, dân mình còn chán vạn người nghèo khổ, thỉnh thoảng mình lội mưa đội gió chút thì đã sao.Tôi tự nhủ lòng và yên tâm sống trong căn hẻm của mình chờ ngày nâng cấp.
Bỗng một buổi sáng nọ lại nghe tiếng rao: Muối ơ! Muối ơ! Giống y chang tiếng anh bán muối ở khu phố cũ, song có phần hơi ê a hơn chút xíu.Tôi tự hỏi không lẽ là anh ta.Hôm sau lại đúng tiếng rao ấy:-Muối ơ! Muối ơ!
Trí tò mò khiến tôi mở của nhìn xem phải đúng anh ta không,quả là tôi không lầm.Vẫn anh ta, cái dáng người ốm tong ốm teo,trong bộ đồ màu xanh công nhân bạc màu.Khuôn mặt rám nắng với những vết nhăn sâu, tóc lốm đốm bạc, chân bước liêu siêu cùng xe muối.Cái chân dị tật khiến người anh luôn nghiêng về một bên.Thật tội nghiệp.Cô vợ tươi rói của anh hồi ấy đâu rồi. 20 năm sau thành phố có nhiều thay đổi, những người buôn cùng thời với anh cũng có nhiều thay đổi.Chị bán gạo trước cửa chợ gặp thời gặp vận đã tậu thêm được căn nhà mặt tiền, mở thêm 1 sặp bán gạo mới.Chị bán bánh mì cũng đã sắm được chiếc tủ kiếng lớn hơn, sạch đẹp hơn. 20 năm sau có người gặp thời gặp vận đã trở thành Đại gia hay tỷ phú.
Còn Anh chẳng có nghề gì khác vẫn bán muối,vẫn chiếc xe 3 bánh với những bịch muối trắng lớn nhỏ.Anh đem vị mặn cho đời.Nhưng đời anh thì có phần chua chát.Phải chăng vị mặn mòi anh đã giao hết cho thiên hạ.Tìm hiểu ra mới biết,sau một thời gian chung sống cô vợ mà anh đã cưu mang ngày ấy đã không còn thương anh được nữa bởi nơi thị thành còn có bao nhiêu kẻ khác lành lặn hơn, khỏe mạnh hơn, hấp dẫn hơn, sứng đôi hơn.Cô chia tay anh để ra đi.Anh buồn đời chuyển địa bàn sang vùng khác để quên đi kỷ niệm buồn, nhưng không đổi nghề, vẫn bán muối dạo.Chẳng hiểu sao tôi lại có duyên được gặp anh lại mua muối của anh. Đôi khi là mua ủng hộ dù trong nhà chưa hết muối.Tôi bỗng chạnh lòng vì một người đàn ông hiền lành chăm chỉ nhưng số phận không may mắn.Một chút trách cứ người vợ bội bạc của anh.Nhưng đời khó tránh khỏi những so sánh thiệt hơn về tình về tiền nên cô ấy đã bỏ anh đi theo người khác.
Giờ anh lại một mình.Không biết anh có khi nào thấy chạnh lòng không, ngày nào cũng giống ngày nào anh đẩy xe muối quanh những con hẻm quanh chợ với tiếng rao: Muối ơ! Muối ơ!.Tiếng rao vẫn gọi mời quý khách như xưa chỉ có nét mặt anh giờ không còn vui tươi rạng rỡ như một thời nào có vợ. Cái thời cô ấy ngồi vắt vẻo trên chiếc xe muối của anh luôn mỉm cười động viên cổ vũ.Chuyện tình với anh như một giấc mơ đẹp đã qua.Anh bảo đó là số phận. Anh đã quên được tình cũ lại một mình cần mẫn với chiếc xe bán muối.Anh đem vị mặn cho đời.Người quanh vùng ai cũng bảo anh thật hiền lành, tốt bụng. Có người mua muối vì nhà hết muối, có người mua muối để ủng hộ anh.Đầu năm mới anh bán được nhiều muối hơn.Đứng tựa bên xe muối anh mỉm cười.Cái cười của niềm vui trong ngày mới đắt hàng.

15 nhận xét:

  1. Entry của chị rất hay , đầy tính nhân văn . Đọc xong cũng thấy vị muối mặn nơi môi chị à .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn anh đã ghé thăm và chia sẻ.

      Xóa
  2. tình yêu thì không có sự phân biệt nhưng anh bán muối không sống trọn đời với cô ái "phì nhiêu" kia có khi lại do số phận nữa bạn ạ, xin chia vui với bạn vì đầu năm viết được 1 enrty hay nhứ thế, bạn vui nha!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tình yêu luôn là điều bí ẩn, tình yêu đến tình yêu đi hay ở lại cũng khó lý giải lắm. Cám ơn anh Mộc đã ghé thăm.

      Xóa

  3. Tay bưng đĩa muối chấm gừng
    Gừng cay muối mặn, xin đừng bỏ nhau ...
    bài viết hay quá ,làm sr nhớ lại những năm đói khổ kg có muối ăn phải lấy tro đốt lên thay thế..cám ơn chị ghé thăm nhà....chúc chị vui thiệt nhiều

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn đã có những trải nghiệm sâu sắc về hạt muối.Mình hiểu thiếu muối khổ như thế nào rồi.

      Xóa
  4. Yên Gia viết một câu chuyện tình cảm động ghê! Tình yêu là gì? Là thế đó, chứ Andi đây cũng chẳng biết trả lời làm sao nếu ai đó hỏi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn nhé Andi đã ghé thăm và chia sẻ.

      Xóa
  5. Nước mắt rơi đâu chỉ niềm kiêu hãnh
    Mà nhỏ lệ vì chua chát cuộc đời .......

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng cuộc đời có những đắng cay.Mong rằng ta không phải nếm trải.

      Xóa
  6. Entry thật hay chị ạ!
    Em Ninh'blog sang thăm, mến chúc chị và gia đình tuần mới nhiều niềm vui, may mắn, công việc suôn sẻ nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn Ninh nhé lâu rồi nay mới có dịp gặp lại

      Xóa
  7. Bài viết hay đó chị à, nhưng kết thúc hơi không vui chị nhỉ? Ta cũng khó trách cô gái kia. Cuộc đời có nhiều ngã rẽ, như cái ngã ba gần nhà chị ấy mà, trong ngã rẽ còn nhiều ngã rẽ khác nữa. Chúc chị cùng gia đình năm mới bình yên, hạnh phúc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng là cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ.Có những ngã đưa ta vào chốn bình yên, có ngã đưa ta tới những nỗi đau.Có lẽ đó là số phận.Cuộc đời có những số phận thật nghiệt ngã khiến ta phải chạnh lòng.Cám ơn NgocHo đã ghé thăm.

      Xóa

Bạn có thể dùng thẻ sau để:
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]