Hoa mùa xuân

Hoa mùa xuân

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

Làng quê thương nhớ


Làng tôi có từ bao giờ tôi không rõ, mấy trăm năm rồi nhỉ.Từ khi tôi sinh ra lớn lên nó đã định hình rất rõ ràng rồi.Chỉ biết là nó rất xưa thật là xưa.Làng tôi có 4 xóm nằm trên một quả đồi lớn, mặt nhìn ra đường quốc lộ. Trước mặt làng là con sông đào, sau làng là một cái đầm.Xa hơn chút nữa ngòai bờ sông là mấy cái ao vuông được gọi là thùng đấu.Nghe nói ngày xa xưa thời ông cha ta đánh quân xâm lược nhà Tống đã làm những cái đấu này để đong quân .Đầy mỗi thùng là biết số quân bao nhiêu.
Trên con sông đào có mấy chiếc cầu bê tông nhỏ bắc ngang, vào những đêm trăng sáng trai gái làng thường ra đó tụ tập vui chơi.Cuộc sống thật thanh bình của một làng quê trù phú. Quanh con sông đào là con đường lượn quanh làng, từ con đường chính có nhiều lối rẽ vào các xóm ngõ.Các xóm ngõ thường chênh chênh cao dần lên đỉnh đồi.Hầu hết là những ngôi nhà ngói ta, sân gạch tàu rồi những mảnh vườn lớn nhỏ.Làng tôi hồi ấy nhiều tre xanh lắm, bờ ao ngõ xóm chỗ nào cũng thấy tòan tre là tre.Những buổi trưa hè nắng nóng chúng tôi thường ngồi dưới gốc tre hóng gió. Tiếng gió sạc sào tạo thành những âm thanh riêng của làng, vào những đêm gío mạnh thân tre cọ vào nhau thành những tiếng kẽo kẹt như tiếng võng đưa.Vào mùa hè cò về đậu trắng ngọn tre chúng chăm chú rình rập những con cá ở dưới ao hễ có cơ hội là chộp liền.Vào mùa mưa nước lớn tràn ngập ao hồ, cá rô cứ ngược dòng nước mà ngoi lên tận sân nhà.Sau cơn mưa bọn trẻ chúng tôi thường ra ngõ lượm cá rô.Nghĩ cũng vui thật.
Làng tôi có một ngôi đình và một ngôi chùa và một ngôi điếm.Ngôi đếm là một ngôi nhà lớn nằm ở vị trí rất cao mái lợp ngói đỏ, lâu ngày nó ngả sang màu nâu sẫm, trong điếm có mấy cây cột bằng gỗ lim tròn chắc nịch,. Ngày xưa là điếm canh,thời chúng tôi nó là chỗ tụ tập chơi ô ăn quan, cho thanh thiếu niên hội họp vào những khi cần. Đình làng hồi ấy được người ta biến thành kho,sân đình là sân phơi lúa của hợp tác xã. chỉ có ngôi chùa vẫn tồn tại với thời gian và được sử dụng đúng nghĩa của nó là nơi thờ phật. Ngày rằm ngày lễ các ông bà già mặc áo dài nâu ra chùa làm lễ. Tôi không nhớ nhiều lắm về việc nghi lễ chỉ nhớ nhất là khi chùa cúng xong thì thường có nồi cháo trắng họ múc chút xíu bỏ vào những chiếc là mít hay lá đa giải ra đường gọi là cháo bố thí cho những vong hồn lang thang không người thờ cúng.
 Xóm chúng tôi có chị Miện là thợ may, văn hóa cũng chỉ lớp 5 thôi nhưng chị rất ham đọc sách.Chị đọc tất cả các lọai truyện, Tấm cám, Tống chân cúc hoa, Kiều, Lưu bình dương lễ… chị hơn tôi mấy tuổi chị đã ở tuổi trưởng thành, còn tôi mới là con nít, nhưng tôi thường ngồi chơi với chị và nghe chị đọc truyện. Chị có biệt tài đọc truyện thơ thật hay rất truyền cảm.Tôi mê mải nghe.Tôi nghe vì cái giọng của chị chứ không phải vì diễn biến của cốt truyện.Nghe hòai đâm nghiền, tôi đã thuộc khá nhiều câu thơ trong các câu chuyện mà chị đã đọc cho tôi nghe.
Đầu làng tôi là một đầm sen lớn,ngày Thu sen tàn lụi, ngày Đông sen ngủ vùi trong lòng đất. Ngày Xuân sen thức giấc vươn vai, ngày Hè sen bắt đầy trổ mã, những lá sen tròn xanh mướt vươn mình trên làn nước trong xanh rồi những bông sen hồng trồi lên trên lớp là, một màu hồng biêng biếc dập dềnh trên mặt hồ.Hương sen ngan ngát lan tỏa khắp vùng.Hương sen thơm bay theo làn gió vào làng tạo nên cái mùi thơm dịu dàng đầy sức quyến rũ rất đặc trưng của làng tôi.
Người làng tôi chăm lo cày cấy làm lụng sớm hôm tự bao đời nay.Chúng tôi cũng lớn dần trong ngôi làng của mình.Thế rồi một ngày kia nghe lệnh tổng động viên thanh niên lên đường nhập ngũ đi giải phóng miền Nam.Trai làng đã ra đi gần hết.Những chàng trai vừa qua tuổi mười sáu, chớm bước vào tuổi 17 cũng được động viên đi. Ngày tiễn họ lên đường được tổ chức như một ngày hội ra quân,Một lớp trai làng gồm những chàng trai tuấn tú cùng đi một đợt. Không thấy nét buồn phiền, trên gương mặt của những người trai trẻ là những nụ cười lấp lánh đầy tự tin.Họ nắm chặt tay chúng tôi và hứa nhất định thắng giặc mới trở về.Còn tôi cũng vì sinh kế tôi từ giã ngôi làng của mình để lên thành phố kiếm sống rồi lưu lạc mãi tới vùng đất phương nam xa xôi, ít khi có dịp trở lại quê nhà.
Đã lâu lắm rồi nay tôi mới có dịp trở về quê.Trời ơi làng tôi thay đổi nhiều quá.Con đường đất quanh làng nay đã trải bê tông xe ô tô ra vào thỏai mái. Lũy tre xanh đã không còn rợp bóng như xưa, lác đác đâu đó một vài khóm, trông nó cô đơn tồi tội làm sao ấy.Nhiều ao cá, ao bèo nay được lấp đất làm nhà bởi dân số làng đã gia tăng mà đất đai thì không sinh đẻ được.Những ngôi nhà hình ống mái tôn và những ngôi nhà bê tông cao 3 tầng sơn xanh đỏ chen lẫn bên những ngôi nhà ngói cổ trông cứ lởm khà lởm khởm.Dù rằng xem ra làng có vẻ giàu hơn, nhưng chẳng còn mượt mà như xưa: những ngôi nhà ngói đỏ , cái sân gạch tàu, cái giếng tròn quanh cái giếng là cây mít, cây bưởi hay bụi hồng, bụi lựu lập lòe đỏ mỗi mùa hè.Thuần khiết một màu thôn dã,bình yên nay không còn nữa, thay vào đó là màu nâu của tường gạch , là bê tông cốt thép,nhà san sát nhà.Sự đổi mới nhưng thiếu quy hoạch nó trở nên khập khiễng nhưng cũng khó tránh bởi mỗi cá nhân mỗi gia đình đều có nhu cầu sống cao hơn.Họ cần có ngôi nhà rộng rãi khang trang hơn.Giá như nó được quy hoạch chặt chẽ từ đường đi lối lại thì đẹp biết bao nhiêu.Thật tiếc.
Tôi dừng lại trước sân đình, ngôi đình đã được sửa sang lại sạch đẹp người ta dùng nó vào đúng mục đích là nơi thờ tự ông thành hòang làng. Nơi mà năm ấy,cái năm đánh Mỹ,chống Mỹ vào thời gấp rút ấy chúng tôi đã tiễn đưa những trai làng ra trận.Có người đã trở về như lời ước hẹn lúc ra đi.Có người đã nằm lại nơi chiến trường.Đã hơn ba mươi năm rồi nhưng tôi cứ ngỡ như mới đâu đây. Hình ảnh những người trai làng hăm hở ra đi, ánh mắt, nụ cười hồn nhiên tươi trẻ của họ như còn đọng lại mãi ở nơi này.Những người bạn trẻ của tôi ơi, tôi đã về thăm lại làng mình đây.Tôi đang kể chuyện về làng mình nơi mà chúng ta đã sinh ra và lớn lên ở đó.Hy vọng dù ở nơi đâu các bạn cũng vẫn nghe thấy tôi kể về làng mình ngày ấy bây giờ.

3 nhận xét:

  1. MỘT CÁCH HÀNH VĂN RẤT GIẢ DỊ MÀ SÂU LẮNG LẠ!
    XIN CHÚC MỪNG !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn anh về lời bình.Quê hương luôn cho ta những kỷ niệm khó quên.

      Xóa

Bạn có thể dùng thẻ sau để:
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]